雨中直宿

宋代 赵鼎臣
白日文书满,清秋寓直频。雨愁官路滑,风喜夜凉新。 头里千茎雪,胸中万斛尘。不知穷列宿,若个是吾身。
bái wén shū mǎn   qīng qiū zhí pín chóu guān huá fēng   liáng xīn    
tóu qiān jīng xuě   xiōng zhōng wàn chén zhī qióng liè ruò 宿   shì shēn