雨中花令

宋代 杨无咎
原来是云温雨润。诮不解、佯嗔偷闷。倾坐精神,堪人情性,眉际生春晕。 语带京华清更韵。听娅姹、莺喉娇稳。别后相思,心头欲见,觅个灯花信。
yuán lái shì yún wēn rùn qiào jiě yáng chēn tōu mèn qīng zuò jīng shén   kān rén qíng xìng   méi shēng chūn yūn
dài jīng huá qīng gèng yùn tīng chà yīng hóu jiāo wěn bié hòu xiāng   xīn tóu jiàn   dēng huā xìn