雨中花令

宋代 楊無咎
原來是雲溫雨潤。誚不解、佯嗔偷悶。傾坐精神,堪人情性,眉際生春暈。 語帶京華清更韻。聽婭奼、鶯喉嬌穩。別後相思,心頭欲見,覓個燈花信。
yuán lái shì yún wēn rùn qiào jiě yáng chēn tōu mèn qīng zuò jīng shén   kān rén qíng xìng   méi shēng chūn yūn
dài jīng huá qīng gèng yùn tīng chà yīng hóu jiāo wěn bié hòu xiāng   xīn tóu jiàn   dēng huā xìn