雨中

宋代 胡仲参
愁坐黄昏掩客扉,风翻霜叶满庭飞。 孤灯挑到寒更尽,犹有行人带雨归。
chóu zuò huáng hūn yǎn fēi   fēng fān shuāng mǎn tíng fēi  
dēng tiāo dào hán gēng jǐn   yóu yǒu xíng rén dài guī