雨中

宋代 高翥
霍地春归唤不应,客中容易鬓星星。 漫山风雨樱桃紫,绕屋烟云薜荔青。 姑恶恨谁能自苦,子规催客厌人听。 闭门独坐难抛酒,生怕离愁到生屏。
huò chūn guī huàn yīng   zhōng róng bìn xīng xing  
màn shān fēng yīng táo   rào yān yún qīng  
è hèn shuí néng   guī cuī yàn rén tīng  
mén zuò nán pāo jiǔ   shēng chóu dào shēng píng