余谪沙阳地僻家远遇寒食如不知盖闽人亦不甚重其节也感而赋诗五首以杜子美无家对寒食五字为韵 其四

宋代 葛胜仲
嘉节遇寒食,春阴犹作寒。闽人不知重,浑作等闲看。 饧粥不复煮,青枫谁与钻。开窗延霁景,脩竹正团栾。 翠眉双侍女,对此一樽残。
jiā jié hán shí   chūn yīn yóu zuò hán mǐn rén zhī zhòng hún   zuò děng xián kàn    
táng zhōu zhǔ   qīng fēng shuí zuān kāi chuāng yán jǐng xiū   zhú zhèng tuán luán    
cuì méi shuāng shì   duì zūn cán