与政仲端夫敬叟季仙至旧圃采采芙蓉金菊之妙

宋代 刘学箕
秋阳杲杲秋月明,秋风泠冷秋露沮。 萧骚池上万松竹,凤笙龙管吹秋声。 山亭与客坐夕阴,眼照万象前横陈。 一年好处在此好,妙质欲纪难状名。 那知天上诗酒星,翩然驰鲸来玉京。 浩然相对发思奇,句法普现千古情。 诗成不用世间语,五言七字虚皇吟。 霞明皎皎芙蓉城,香霏楚楚月魄精。 海棠婉变斗毓艳,江梅冷淡同芳馨。 东篱采采万叠金,西畴更刈千顷秔。 人生得此亦不恶,措辞莫谩悲秋生。 先生年来真脱俗,看破世间荣与辱。 胸怀坦荡适四时,岂但芳华竞驰逐。 祗今忘物物忘我,物我两忘机印可。 不知门外秋水深,不识纷纷朝市心。 榨头新刍蚁初熟,芡盘剥珠茭切玉。 是秋是春两难分,折花荐酒酒痕湿。 万缘空处罢休休,八表神期汗漫游。 醉乡广大尘世促,明日酒醒诗载续。
qiū yáng gǎo gǎo qiū yuè míng   qiū fēng líng lěng qiū  
xiāo sāo chí shàng wàn sōng zhú   fèng shēng lóng guǎn chuī qiū shēng  
shān tíng zuò yīn   yǎn zhào wàn xiàng qián héng chén  
nián hǎo chǔ zài hǎo   miào zhì nán zhuàng míng  
zhī tiān shàng shī jiǔ xīng   piān rán chí jīng lái jīng  
hào rán xiāng duì   xiàn qiān qíng  
shī chéng yòng shì jiān   yán huáng yín  
xiá míng jiǎo jiǎo róng chéng   xiāng fēi chǔ chǔ yuè jīng  
hǎi táng wǎn biàn dòu yàn   jiāng méi lěng dàn tóng fāng xīn  
dōng cǎi cǎi wàn dié jīn   西 chóu gèng qiān qǐng jīng  
rén shēng de è   cuò mán bēi qiū shēng  
xiān sheng nián lái zhēn tuō   kàn shì jiān róng  
xiōng huái 怀 tǎn dàng shì shí   dàn fāng huá jìng chí zhú  
zhī jīn wàng wàng   liǎng wàng yìn  
zhī mén wài qiū shuǐ shēn   shí fēn fēn cháo shì xīn  
zhà tóu xīn chú chū shú   qiàn pán zhū jiāo qiē  
shì qiū shì chūn liǎng nán fēn   zhé huā jiàn jiǔ jiǔ hén shī 湿  
wàn yuán kōng chù xiū xiū   biǎo shén hàn màn yóu  
zuì xiāng guǎng 广 chén shì   míng jiǔ xǐng shī zài