與政仲端夫敬叟季仙至舊圃采采芙蓉金菊之妙

宋代 劉學箕
秋陽杲杲秋月明,秋風泠冷秋露沮。 蕭騷池上萬松竹,鳳笙龍管吹秋聲。 山亭與客坐夕陰,眼照萬象前橫陳。 一年好處在此好,妙質欲紀難狀名。 那知天上詩酒星,翩然馳鯨來玉京。 浩然相對發思奇,句法普現千古情。 詩成不用世間語,五言七字虛皇吟。 霞明皎皎芙蓉城,香霏楚楚月魄精。 海棠婉變斗毓艷,江梅冷淡同芳馨。 東籬采采萬疊金,西疇更刈千頃秔。 人生得此亦不惡,措辭莫謾悲秋生。 先生年來真脫俗,看破世間榮與辱。 胸懷坦蕩適四時,豈但芳華競馳逐。 祗今忘物物忘我,物我兩忘機印可。 不知門外秋水深,不識紛紛朝市心。 榨頭新芻蟻初熟,芡盤剝珠茭切玉。 是秋是春兩難分,折花薦酒酒痕濕。 萬緣空處罷休休,八表神期汗漫遊。 醉鄉廣大塵世促,明日酒醒詩載續。
qiū yáng gǎo gǎo qiū yuè míng   qiū fēng líng lěng qiū  
xiāo sāo chí shàng wàn sōng zhú   fèng shēng lóng guǎn chuī qiū shēng  
shān tíng zuò yīn   yǎn zhào wàn xiàng qián héng chén  
nián hǎo chǔ zài hǎo   miào zhì nán zhuàng míng  
zhī tiān shàng shī jiǔ xīng   piān rán chí jīng lái jīng  
hào rán xiāng duì   xiàn qiān qíng  
shī chéng yòng shì jiān   yán huáng yín  
xiá míng jiǎo jiǎo róng chéng   xiāng fēi chǔ chǔ yuè jīng  
hǎi táng wǎn biàn dòu yàn   jiāng méi lěng dàn tóng fāng xīn  
dōng cǎi cǎi wàn dié jīn   西 chóu gèng qiān qǐng jīng  
rén shēng de è   cuò mán bēi qiū shēng  
xiān sheng nián lái zhēn tuō   kàn shì jiān róng  
xiōng huái tǎn dàng shì shí   dàn fāng huá jìng chí zhú  
zhī jīn wàng wàng   liǎng wàng yìn  
zhī mén wài qiū shuǐ shēn   shí fēn fēn cháo shì xīn  
zhà tóu xīn chú chū shú   qiàn pán zhū jiāo qiē  
shì qiū shì chūn liǎng nán fēn   zhé huā jiàn jiǔ jiǔ hén shī  
wàn yuán kōng chù xiū xiū   biǎo shén hàn màn yóu  
zuì xiāng guǎng chén shì   míng jiǔ xǐng shī zài