与友人夜饮

宋代 道济
忆昔相逢在黄檗,座中有尔谈天舌。即今头白两成翁,四顾无人冷似铁。 携手大笑菊花丛,纵观书画江海空。镫光晃夜如白昼,酒气直透兜率宫。 主人本是再来人,每于醉里见天真。客亦三千堂上客,英风竦飒多精神。 拈秃笔,向君笑,忽起舞,发大叫。大叫一声天宇宽,团团明月空中小。
xiāng féng zài huáng   zuò zhōng yǒu ěr tán tiān shé jīn tóu bái liǎng chéng wēng   rén lěng shì tiě    
xié shǒu xiào huā cóng   zòng guān shū huà jiāng hǎi kōng dèng guāng huàng bái zhòu jiǔ   zhí tòu dōu shuài gōng    
zhǔ rén běn shì zài lái rén   měi zuì jiàn tiān zhēn sān qiān táng shàng yīng   fēng sǒng duō jīng shén    
niān   xiàng jūn xiào     jiào jiào shēng tiān kuān tuán   tuán míng yuè kōng zhōng xiǎo