与友人论文因以诗投之

宋代 张耒
我虽不知文,尝闻于达者。 文以意为车,意以文为马。 理强意乃胜,气盛文如驾。 理惟当即止,妄说即虚假。 气如决江河,势盛乃倾泻。 文莫如六经,此道亦不舍。 但于文最高,窥不见隙罅。 故令后世儒,其能及者寡。 文章古亦众,其道则一也。 譬如张众乐,要以归之雅。 区区为对偶,此格最污下。 求之古无有,欲学固未暇。 君为时俊髦,我老安苟且。 聊献师所传,无以吾言野。
suī zhī wén   cháng wén zhě  
wén wèi chē   wén wèi  
qiáng nǎi shèng   shèng wén jià  
wéi dāng zhǐ   wàng shuō jiǎ  
jué jiāng   shì shèng nǎi qīng xiè  
wén liù jīng   dào shě  
dàn wén zuì gāo   kuī jiàn xià  
lìng hòu shì   néng zhě guǎ  
wén zhāng zhòng   dào  
zhāng zhòng   yào guī zhī  
wèi duì ǒu   zuì xià  
qiú zhī yǒu   xué wèi xiá  
jūn wéi shí jùn máo   lǎo ān gǒu qiě  
liáo xiàn shī suǒ chuán   yán