愚隐适兴

宋代 周密
锦云照空明,苍烟贮闲静。中有曲曲廊,幽眇入诗境。 小山悬秋香,澄渊度云影。流觞有古意,坐久苔石冷。 展我架上书,万卷牙签整。抚我膝上琴,坐觉白日永。 岂惟寄游息,端可事修省。何当佳月夕,来此步清景。 此趣非言传,真乐当自领。野语质不华,聊以寓微警。
jǐn yún zhào kōng míng   cāng yān zhù xián jìng zhōng yǒu láng yōu   miǎo shī jìng    
xiǎo shān xuán qiū xiāng   chéng yuān yún yǐng liú shāng yǒu zuò   jiǔ tái shí lěng    
zhǎn jià shàng shū   wàn juàn qiān zhěng shàng qín zuò   jué bái yǒng    
wéi yóu   duān shì xiū xǐng dāng jiā yuè lái   qīng jǐng    
fēi yán chuán   zhēn dāng lǐng zhì huá liáo   wēi jǐng