与邑官会凝翠阁

宋代 李纲
屹然高阁虚且通,溪山增秀来薰风。皆云闽境似此少,岂但为最沙阳中。 栋楹显敞制度巧,饰以黝白非青红。七峰倒景蘸层碧,十里平津流向东。 连山松桧郁葱茜,一溪烟雨寒冥濛。沈沈月彩照清夜,漠漠云影摇苍穹。 眼光到处色皆翠,凝结至今劳化工。几年落寞顾眄地,拈出始知观览雄。 开筵置酒共临赏,正暑景物生秋容。画船笳吹助清咽,津岸击鼓声逢逢。 世间万事非偶尔,成此一段传无穷。我归三子子归我,毕竟假合谁之功。 人生会合自可乐,且须吸尽玻瓈钟。他时追忆如梦寐,一笑胜游回首空。
rán gāo qiě tōng   shān zēng xiù lái xūn fēng jiē yún mǐn jìng shì shǎo   dàn wèi zuì shā yáng zhōng    
dòng yíng xiǎn chǎng zhì qiǎo   shì yǒu bái fēi qīng hóng fēng dǎo jǐng zhàn céng shí   píng jīn liú xiàng dōng    
lián shān sōng guì cōng qiàn   yān hán míng méng shěn shěn yuè cǎi zhào qīng   yún yǐng yáo cāng qióng    
yǎn guāng dào chù jiē cuì   níng jié zhì jīn láo huà gōng nián luò miǎn niān   chū shǐ zhī guān lǎn xióng    
kāi yán zhì jiǔ gòng lín shǎng   zhèng shǔ jǐng shēng qiū róng huà chuán jiā chuī zhù qīng yàn jīn   àn shēng féng féng    
shì jiān wàn shì fēi ǒu ěr   chéng duàn chuán qióng guī sān zi zi guī   jìng jiǎ shuí zhī gōng    
rén shēng huì   qiě jìn zhōng shí zhuī mèng mèi   xiào shèng yóu huí shǒu kōng