雨夜有怀张季长少卿
放翁虽老未忘情,独卧山村每自惊。
鼎鼎百年如电速,寥寥一笑抵河清。
梅初破藟行江路,灯欲成花听雨声。
正用此时思剧饮,故交零落怆余生。
fàng
放
wēng
翁
suī
虽
lǎo
老
wèi
未
wàng
忘
qíng
情
,
dú
独
wò
卧
shān
山
cūn
村
měi
每
zì
自
jīng
惊
。
。
dǐng
鼎
dǐng
鼎
bǎi
百
nián
年
rú
如
diàn
电
sù
速
,
liáo
寥
liáo
寥
yī
一
xiào
笑
dǐ
抵
hé
河
qīng
清
。
。
méi
梅
chū
初
pò
破
lěi
藟
xíng
行
jiāng
江
lù
路
,
dēng
灯
yù
欲
chéng
成
huā
花
tīng
听
yǔ
雨
shēng
声
。
。
zhèng
正
yòng
用
cǐ
此
shí
时
sī
思
jù
剧
yǐn
饮
,
gù
故
jiāo
交
líng
零
luò
落
chuàng
怆
yú
余
shēng
生
。
。