雨夜西堂独宿

宋代 叶梦得
华屋非所安,忆我三间茅。闭关傲初寒,坐听风雨交。 灯火微黯淡,松篁杂萧梢。一枝寄宿鸟,自许无倾巢。 我非乘桴翁,讵敢辞系匏。朅来亦何事,大似从僧包。 忽闻报严更,鼓钟乱钲铙。慨然念故栖,此地宁久抛。 君知芥舟微,但可浮杯坳。去矣无更疑,作诗聊自嘲。
huá fēi suǒ ān   sān jiān máo guān ào chū hán zuò   tīng fēng jiāo    
dēng huǒ wēi àn dàn   sōng huáng xiāo shāo zhī niǎo 宿   qīng cháo    
fēi chéng wēng   gǎn páo qiè lái shì   shì cóng sēng bāo    
wén bào yán gēng   zhōng luàn zhēng náo kǎi rán niàn   níng jiǔ pāo    
jūn zhī jiè zhōu wēi   dàn bēi ào gèng zuò   shī liáo cháo