雨夜宿吴匏庵宅

明代 沈周
雨中客舍苦局促,故人招我有尺牍。书云竹居可閒坐,烹茶剪韭亦不俗。 得书径往兴亦豪,何虑冲泥污双足。开门山林在城市,湿绿如云亚群竹。 主人罄折故意深,道慰契阔须信宿。榻上为我设衾枕,堂中为我罗酒肉。 我时肺病已绝饮,强举一觞连五六。长谈细辨困仆夫,灯影檐花乱书屋。 羡君有弟雅谊同,山水光明信珠玉。故事方思卫八家,还咏逍遥堂后木。 人生良会岂易易,他日如今又难卜。缪图菲语何足记,雪泥聊耳知鸿鹄。
zhōng shè   rén zhāo yǒu chǐ shū yún zhú xián zuò pēng   chá jiǎn jiǔ    
shū jìng wǎng xīng háo   chōng shuāng kāi mén shān lín zài chéng shì shī   湿 绿 yún qún zhú    
zhǔ rén qìng shé shēn   dào wèi kuò xìn 宿 shàng wèi shè qīn zhěn táng   zhōng wèi luó jiǔ ròu    
shí fèi bìng jué yǐn   qiáng shāng lián liù cháng tán biàn kùn dēng   yǐng yán huā luàn shū    
xiàn jūn yǒu tóng   shān shuǐ guāng míng xìn zhū shì fāng wèi jiā hái   yǒng xiāo yáo táng hòu    
rén shēng liáng huì   jīn yòu nán bo móu fēi xuě   liáo ěr zhī hóng 鸿