雨夜四鼓起坐至明

宋代 陆游
门巷冷如冰,生涯淡似僧;小窗愁夜雨,孤影怯秋灯。 林鹊栖仍起,山童唤不应。 悠然坐待旦,息倦倚书縢。
mén xiàng lěng bīng   shēng dàn shì sēng   xiǎo chuāng chóu   yǐng qiè qiū dēng
lín què réng   shān tóng huàn yīng
yōu rán zuò dài dàn   juàn shū téng