雨夜三首 其二

宋代 刘攽
孟夏树木长,夜凉风雨时。明灯扫尘榻,散帙坐书帷。 旷野波涛合,中宵虎豹悲。形骸吾丧我,隐几向为谁。
mèng xià shù zhǎng   liáng fēng shí míng dēng sǎo chén sàn   zhì zuò shū wéi    
kuàng tāo   zhōng xiāo bào bēi xíng hái sàng yìn   xiàng wèi shuí