与叶晦叔同考校诸生涣宿贡院作

宋代 洪迈
沈沈广厦清如水,市声人声不到耳。 一閒十日岂天赐,惭愧纷纷白袍子。 相逢更得金玉人,久矣眼中无此士。 连床夜语不成寐,往往鸡声忽惊起。 是中差乐真难名,昔者相过安得此。 但怜时节不相谋,正堕清明寒食里。 梨花已空海棠谢,外间物色知余几。 只恐风雨摧折之,负此一春吾过矣。 谢公寻山饱閒暇,应笑腐儒黏故纸。 锦囊得句应已多,万一相思频寄似。
shěn shěn guǎng 广 shà qīng shuǐ   shì shēng rén shēng dào ěr  
xián shí tiān   cán kuì fēn fēn bái páo zi  
xiāng féng gèng jīn rén   jiǔ yǎn zhōng shì  
lián chuáng chéng mèi   wǎng wǎng shēng jīng  
shì zhōng chà zhēn nán míng   zhě xiāng guò ān  
dàn lián shí jié xiāng móu   zhèng duò qīng míng hán shí  
huā kōng hǎi táng xiè   wài jiān zhī  
zhǐ kǒng fēng cuī shé zhī   chūn guò  
xiè gōng xún shān bǎo xián xiá   yīng xiào nián zhǐ  
jǐn náng de yīng duō   wàn xiāng pín