雨夜

宋代 陆游
百紫千红占岁华,又随风雨卷泥沙。 即今空有梦为蝶,当日会将命乞花。 倦枕残灯人寂寞,幽窗小草字欹斜。 悲欢变灭何穷已,学我山僧自一家。
bǎi qiān hóng zhàn suì huá   yòu suí fēng juǎn shā  
jīn kōng yǒu mèng wèi dié   dāng huì jiāng mìng huā  
juàn zhěn cán dēng rén   yōu chuāng xiǎo cǎo xié  
bēi huān biàn miè qióng   xué shān sēng jiā