与徐昭法

清代 黄宗羲
人传徐昭法,可闻不可见。我今上灵岩,钟鼓集法眷。 相看尽陈人,不参以时彦。徐子最后来,布袍巾幅绢。 储公览拙文,珍重压端砚。徐子翻读之,喟然而称善。 谓是震川后,叙事无人荐。虞山加粉泽,可谓不善变。 落此一瓣香,百年如觌面。出其论文书,并与他著撰。 体裁既整齐,字句亦工练。夜坐天山堂,诸家评略遍。 人言子寡言,子言如竹笕。乃知世知子,犹为子之羡。
rén chuán zhāo   wén jiàn jīn shàng líng yán zhōng   juàn    
xiāng kàn jǐn chén rén   cān shí yàn zi zuì hòu lái   páo jīn juàn    
chǔ gōng lǎn zhuō wén   zhēn zhòng duān yàn zi fān zhī kuì   rán ér chēng shàn    
wèi shì zhèn chuān hòu   shì rén jiàn shān jiā fěn   wèi shàn biàn    
luò bàn xiāng   bǎi nián miàn chū lùn wén shū bìng   zhù zhuàn    
cái zhěng   gōng liàn zuò tiān shān táng zhū   jiā píng lüè biàn    
rén yán zi guǎ yán   zi yán zhú jiǎn nǎi zhī shì zhī zi yóu   wèi zi zhī xiàn