玉箫庵今名天圣庵
白发不我贷,青山亦世情。斧斤借羡力,遂易当时名。
吹箫人可想,有念应难平。从兹定相忘,那更随戏成。
松门插天半,竹径梳晶荧。所期茅茨永,丹碧岂愿营。
含悽振落日,拊事悲颓龄。吾生傥与归,境界滋光明。
bái
白
fà
发
bù
不
wǒ
我
dài
贷
,
qīng
青
shān
山
yì
亦
shì
世
qíng
情
fǔ
。
jīn
斧
jiè
斤
xiàn
借
lì
羡
suì
力
,
yì
遂
dāng
易
shí
当
míng
时
名
。
chuī
吹
xiāo
箫
rén
人
kě
可
xiǎng
想
,
yǒu
有
niàn
念
yìng
应
nán
难
píng
平
cóng
。
zī
从
dìng
兹
xiāng
定
wàng
相
nà
忘
,
gèng
那
suí
更
xì
随
chéng
戏
成
。
sōng
松
mén
门
chā
插
tiān
天
bàn
半
,
zhú
竹
jìng
径
shū
梳
jīng
晶
yíng
荧
suǒ
。
qī
所
máo
期
cí
茅
yǒng
茨
dān
永
,
bì
丹
qǐ
碧
yuàn
岂
yíng
愿
营
。
hán
含
qī
悽
zhèn
振
luò
落
rì
日
,
fǔ
拊
shì
事
bēi
悲
tuí
颓
líng
龄
wú
。
shēng
吾
tǎng
生
yǔ
傥
guī
与
jìng
归
,
jiè
境
zī
界
guāng
滋
míng
光
明
。