与魏衍寇国宝田从先二侄分韵得坐字

宋代 陈师道
将老蒙误恩,受吊不受贺。 欲起尚迟回,积闲习成惰。 向来二三子,相与守寒饿。 一日不可无,三岁安得过。 是时秋益高,夜永月初破。 漏鼓已再更,坐者余几个。 酒薄多可强,谈胜坚莫破。 檐昏读字细,林缺瞻星大。 吴吟未至慢,楚语不假些。 怀远已屡叹,论昔先急唾。 身世喜相违,真成螘旋磨。 平生陈孟公,岁晚不惊坐。
jiāng lǎo méng ēn   shòu diào shòu  
shàng chí huí   xián chéng duò  
xiàng lái èr sān   xiāng shǒu hán è 饿  
  sān suì ān guò  
shì shí qiū gāo   yǒng yuè chū  
lòu zài gèng   zuò zhě  
jiǔ báo duō qiáng   tán shèng jiān  
yán hūn   lín quē zhān xīng  
yín wèi zhì màn   chǔ jiǎ xiē  
huái 怀 yuǎn tàn   lùn xiān tuò  
shēn shì xiāng wéi   zhēn chéng xuán  
píng shēng chén mèng gōng   suì wǎn jīng zuò