與魏衍寇國寶田從先二侄分韻得坐字

宋代 陳師道
將老蒙誤恩,受吊不受賀。 欲起尚遲回,積閒習成惰。 向來二三子,相與守寒餓。 一日不可無,三歲安得過。 是時秋益高,夜永月初破。 漏鼓已再更,坐者余幾個。 酒薄多可強,談勝堅莫破。 檐昏讀字細,林缺瞻星大。 吳吟未至慢,楚語不假些。 懷遠已屢嘆,論昔先急唾。 身世喜相違,真成螘旋磨。 平生陳孟公,歲晚不驚坐。
jiāng lǎo méng ēn   shòu diào shòu  
shàng chí huí   xián chéng duò  
xiàng lái èr sān   xiāng shǒu hán è  
  sān suì ān guò  
shì shí qiū gāo   yǒng yuè chū  
lòu zài gèng   zuò zhě  
jiǔ báo duō qiáng   tán shèng jiān  
yán hūn   lín quē zhān xīng  
yín wèi zhì màn   chǔ jiǎ xiē  
huái yuǎn tàn   lùn xiān tuò  
shēn shì xiāng wéi   zhēn chéng xuán  
píng shēng chén mèng gōng   suì wǎn jīng zuò