与王郎昆仲及儿子迈绕城观荷花登岘山亭晚入

宋代 苏轼
昨夜雨鸣渠,晓来风袭月。 萧然欲秋意,溪水清可啜。 环城三十里,处处皆佳绝。 蒲莲浩如海,时见舟一叶。 此间真避世,青蒻低白发。 相逢欲相问,已逐惊鸥没。 清风定何物,可爱不可名。 所至如君子,草木有嘉声。 我行本无事,孤舟任斜横。 中流自偃仰,适与风相迎。 举杯属浩渺,乐此两无情。 归来两溪间,云水夜自明。 苕水如汉水,鳞鳞鸭头青。 吴兴胜襄阳,万瓦浮青冥。 我非羊叔子,愧此岘山亭。 悲伤意则同,岁月如流星。 従我两王子,高鸿插修翎。 湛辈何足道,当以德自铭。 吏民怜我懒,斗讼日已稀。 能为无事饮,可作不夜归。 复寻飞英游,尽此一寸晖。 撞钟履声集,颠倒云山衣。 我来无时节,杖屦自推扉。 莫作使君看,外似中已非。
zuó míng   xiǎo lái fēng yuè  
xiāo rán qiū   shuǐ qīng chuài  
huán chéng sān shí   chù chù jiē jiā jué  
lián hào hǎi   shí jiàn zhōu  
jiān zhēn shì   qīng ruò bái  
xiāng féng xiāng wèn   zhú jīng ōu méi  
qīng fēng dìng   ài míng  
suǒ zhì jūn zi   cǎo yǒu jiā shēng  
xíng běn shì   zhōu rèn xié héng  
zhōng liú yǎn yǎng   shì fēng xiāng yíng  
bēi shǔ hào miǎo   liǎng qíng  
guī lái liǎng jiān   yún shuǐ míng  
tiáo shuǐ hàn shuǐ   lín lín tóu qīng  
xīng shèng xiāng yáng   wàn qīng míng  
fēi yáng shū zi   kuì xiàn shān tíng  
bēi shāng tóng   suì yuè liú xīng  
cóng liǎng wáng   gāo hóng 鸿 chā xiū líng  
zhàn bèi dào   dāng míng  
mín lián lǎn   dòu sòng  
néng wéi shì yǐn   zuò guī  
xún fēi yīng yóu   jǐn cùn huī  
zhuàng zhōng shēng   diān dào yún shān  
lái shí jié   zhàng tuī fēi  
zuò shǐ 使 jūn kàn   wài shì zhōng fēi