雨望

宋代 方岳
前溪雨埋村,咫尺不我过。 雷霆但蒙鸿,林莽亦掀簸。 竟微一飘洒,起此北窗卧。 对面自胡越,孰为天宇大。 得非老龙公,悯念茅屋破。 田父适在傍,出语惊四座。 指予两青虹,可见不可唾。 是能隔截之,帝泽谁与播。 坐令水南人,一蹉成百蹉。 上天本均平,夫岂不渠奈。 虹亦何能神,书生例穷饿。
qián mái cūn   zhǐ chǐ guò  
léi tíng dàn méng hóng 鸿   lín mǎng xiān  
jìng wēi piāo   běi chuāng  
duì miàn yuè   shú wèi tiān  
de fēi lǎo lóng gōng   mǐn niàn máo  
tián shì zài bàng   chū jīng zuò  
zhǐ liǎng qīng hóng   jiàn tuò  
shì néng jié zhī   shuí  
zuò lìng shuǐ nán rén   cuō chéng bǎi cuō  
shàng tiān běn jūn píng   nài  
hóng néng shén   shū shēng qióng è 饿