与同社游山园次翁常之韵

宋代 许及之
眷言太玉峰,本是仙佛宅。端视俨若屏,侧睨展如翼。 洞府何渺茫,传闻见图画。疆理虽东瓯,题品经谢客。 至今味篇咏,当时想游历。顾我本萍泛,买邻寓栖息。 江山自呈露,卉木因种植。凿岩得泉香,拓户见山色。 佳客入庭户,英气来几席。幽葩芬石根,好鸟弦坐侧。 拄笏山之西,拿舟江以北。明月浮可捉,疏星挂堪摘。 拂晨天宇净,出海阳乌赤。脩岚烁紫翠,远目眩朱碧。 崚嶒双塔影,突兀古殿脊。媚川溟渤宽,绝境天地窄。 前贤未尝亡,胜趣何有极。兹时届清和,同社共推激。 肯为终日留,喜免重城隔。长歌响林坰,妙语出金石。 尔汝合忘形,拘挛非远识。莫嗔惊著汝,试问今何夕。 曹刘墙可短,丘崖肩可拍。却笑山阴会,翻悲昔人迹。 喻指孰非是,计马谁失得。明当新诗来,勿惮难韵迫。 趣归不匆忙,馀兴犹襞积。感君吐琼瑰,为我写胸臆。
juàn yán tài fēng   běn shì xiān zhái duān shì yǎn ruò píng   zhǎn    
dòng miǎo máng   chuán wén jiàn huà jiāng suī dōng ōu   pǐn jīng xiè    
zhì jīn wèi piān yǒng   dāng shí xiǎng yóu běn píng fàn mǎi   lín    
jiāng shān chéng   huì yīn zhòng zhí záo yán quán xiāng tuò   jiàn shān    
jiā tíng   yīng lái yōu fēn shí gēn hǎo   niǎo xián zuò    
zhǔ shān zhī 西   zhōu jiāng běi míng yuè zhuō shū   xīng guà kān zhāi    
chén tiān jìng   chū hǎi yáng chì xiū lán shuò cuì yuǎn   xuàn zhū    
líng céng shuāng yǐng   diàn 殿 mèi chuān míng kuān jué   jìng tiān zhǎi    
qián xián wèi cháng wáng   shèng yǒu shí jiè qīng tóng   shè gòng tuī    
kěn wèi zhōng liú   miǎn zhòng chéng cháng xiǎng lín jiōng miào   chū jīn shí    
ěr wàng xíng   luán fēi yuǎn shí chēn jīng zhù shì   wèn jīn    
cáo liú qiáng duǎn   qiū jiān pāi què xiào shān yīn huì fān   bēi rén    
zhǐ shú fēi shì   shuí shī de míng dāng xīn shī lái   dàn nán yùn    
guī cōng máng   xīng yóu gǎn jūn qióng guī wèi   xiě xiōng