寓题

唐代 黄滔
每忆家山即涕零,定须归老旧云扃。银河水到人间浊, 丹桂枝垂月里馨。霜雪不飞无翠竹,鲸鲵犹在有青萍。 三千九万平生事,却恨南华说北溟。
měi jiā shān líng   dìng guī lǎo jiù yún jiōng yín shuǐ dào rén jiān zhuó  
dān guì zhī chuí yuè xīn shuāng xuě fēi cuì zhú   jīng yóu zài yǒu qīng píng
sān qiān jiǔ wàn píng shēng shì   què hèn nán huá shuō běi míng