玉堂对月

明代 顾清
万古此明月,流看属吾人。人生见月时,欢寡愁日频。 眷兹玉堂署,清切近帝宸。金铺启澄霁,光景何鲜新。 古人去日多,后来浩无垠。而我于其间,渺然凝心神。 不有通夕玩,奈彼风雪辰。茫茫太无中,置此冰玉轮。 荧光载灵魄,终古如环循。闻有丹桂树,婆娑映天津。 复有乘鸾女,炼药司大钧。愿从乞刀圭,驻此尘土身。 青冥无终极,怅望徒逡巡。人生会有役,玩物丧乃真。 掩扉送馀辉,朝车已辚辚。
wàn míng yuè   liú kàn shǔ rén rén shēng jiàn yuè shí   huān guǎ chóu pín
juàn táng shǔ   qīng qiē jìn chén jīn chéng   guāng jǐng xiān xīn
rén duō   hòu lái hào yín ér jiān   miǎo rán níng xīn shén
yǒu tōng wán   nài fēng xuě chén máng máng tài zhōng   zhì bīng lún
yíng guāng zài líng   zhōng huán xún wén yǒu dān guì shù   suō yìng tiān jīn
yǒu chéng luán   liàn yào jūn yuàn cóng dāo guī   zhù chén shēn
qīng míng zhōng   chàng wàng qūn xún rén shēng huì yǒu   wán sàng nǎi zhēn
yǎn fēi sòng huī   cháo chē lín lín