寓叹

宋代 陆游
裘薄便冬暖,箪空畏午饥。 临成乞米帖,看入借车诗。 学古心犹壮,忧时语自悲。 公卿阙自重,社稷欲谁期?
qiú báo biàn 便 dōng nuǎn   dān kōng wèi
lín chéng tiē   kàn jiè chē shī
xué xīn yóu zhuàng   yōu shí bēi
gōng qīng quē zhòng   shè shuí   ?