寓嘆

宋代 陸游
裘薄便冬暖,簞空畏午飢。 臨成乞米帖,看入借車詩。 學古心猶壯,憂時語自悲。 公卿闕自重,社稷欲誰期?
qiú báo biàn 便 dōng nuǎn   dān kōng wèi
lín chéng tiē   kàn jiè chē shī
xué xīn yóu zhuàng   yōu shí bēi
gōng qīng quē zhòng   shè shuí   ?