雨宿太白

宋代 谢翱
城中家斧冰,此地绝炎蒸。天食青童捧,龙居白气升。 暗灯犹宿火,寝服尚衷缯。客话从前事,书传入内僧。 风流今独尽,云物老相仍。净榻搜凉卧,危阑入醉凭。 雨师行下界,鸟梦识中乘。明发甬南去,他山逢智弘。
chéng zhōng jiā bīng   jué yán zhēng tiān shí qīng tóng pěng lóng   bái shēng    
àn dēng yóu 宿 huǒ   qǐn shàng zhōng zēng huà cóng qián shì shū   chuán nèi sēng    
fēng liú jīn jǐn   yún lǎo xiāng réng jìng sōu liáng wēi   lán zuì píng    
shī xíng xià jiè   niǎo mèng shí zhōng chéng míng yǒng nán   shān féng zhì hóng