寓宿黄观复书堂晨至海棠花下走笔呈苏召叟

宋代 周弼
春风忽来花满树,海棠最多绕栏吐。 客愁才动不复安,两脚春泥踏春雨。 高枝背面辞晓喧,低枝湿透挥未乾。 胭脂深重粉亦殷,颜色滑腻脂肉寒。 五云忽卷晨妆毕,晓来姿态俱已矣。 悔不敲门请君出,喫酒忍饥看半日。 疾呼杯酌倾已迟,但惊野雪扫还飞。 可能就赐醉眠者,烂嚼落花听鸟啼。
chūn fēng lái huā mǎn shù   hǎi táng zuì duō rào lán  
chóu cái dòng ān   liǎng jiǎo chūn chūn  
gāo zhī bèi miàn xiǎo xuān   zhī shī 湿 tòu huī wèi qián  
yān zhī shēn zhòng fěn yīn   yán huá zhī ròu hán  
yún juǎn chén zhuāng   xiǎo lái 姿 tài  
huǐ qiāo mén qǐng jūn chū   chī jiǔ rěn kàn bàn  
bēi zhuó qīng chí   dàn jīng xuě sǎo hái fēi  
néng jiù zuì mián zhě   làn jué luò huā tīng niǎo