与松上人

明代 王世贞
昔我游丛林,颇与耆宿伍。弹指百千偈,纵横藏中语。 自谓得宝珠,有取无不与。今来谒松师,一语不得吐。 乃至欲吐时,涊然汗如雨。回首青天空,荆棘皆净土。 持此拟叩师,恐师竟无许。
yóu cóng lín   宿 tán zhǐ bǎi qiān zòng   héng cáng zhōng    
wèi bǎo zhū   yǒu jīn lái sōng shī      
nǎi zhì shí   niǎn rán hàn huí shǒu qīng tiān kōng jīng   jiē jìng    
chí kòu shī   kǒng shī jìng