与时叙、现老纳凉池上,时叙诵新词甚工

宋代 范成大
会心不在远,顷步便得之。 长风吹月来,清影落半池。 屋头见木叶,玲珑剪琉璃。 红尘绊两足,大笑儿辈痴。 老禅挽我游,高论方轩眉。 潘郎忽鼎来,谈诗解人颐。 晚诵云髻篇,濯濯余春姿。 想见篇中人,清润如君诗。 笑我两枯木,独与三冬期。
huì xīn zài yuǎn   qǐng biàn 便 zhī
cháng fēng chuī yuè lái   qīng yǐng luò bàn chí
tóu jiàn   líng lóng jiǎn liú li
hóng chén bàn liǎng   xiào ér bèi chī
lǎo chán wǎn yóu   gāo lùn fāng xuān méi
pān láng dǐng lái   tán shī jiě rén
wǎn sòng yún piān   zhuó zhuó chūn 姿
xiǎng jiàn piān zhōng rén   qīng rùn jūn shī
xiào liǎng   sān dōng