與時敘、現老納涼池上,時敘誦新詞甚工

宋代 范成大
會心不在遠,頃步便得之。 長風吹月來,清影落半池。 屋頭見木葉,玲瓏剪琉璃。 紅塵絆兩足,大笑兒輩痴。 老禪挽我游,高論方軒眉。 潘郎忽鼎來,談詩解人頤。 晚誦雲髻篇,濯濯余春姿。 想見篇中人,清潤如君詩。 笑我兩枯木,獨與三冬期。
huì xīn zài yuǎn   qǐng biàn 便 zhī
cháng fēng chuī yuè lái   qīng yǐng luò bàn chí
tóu jiàn   líng lóng jiǎn liú li
hóng chén bàn liǎng   xiào ér bèi chī
lǎo chán wǎn yóu   gāo lùn fāng xuān méi
pān láng dǐng lái   tán shī jiě rén
wǎn sòng yún piān   zhuó zhuó chūn 姿
xiǎng jiàn piān zhōng rén   qīng rùn jūn shī
xiào liǎng   sān dōng