于时春也,慨然有江湖之思,寄赠柳九陇

唐代 卢照邻
提琴一万里,负书三十年。晨攀偃蹇树,暮宿清泠泉。 翔禽鸣我侧,旅兽过我前。无人且无事,独酌还独眠。 遥闻彭泽宰,高弄武城弦。形骸寄文墨,意气托神仙。 我有壶中要,题为物外篇。将以贻好道,道远莫致旃。 相思劳日夜,相望阻风烟。坐惜春华晚,徒令客思悬。 水去东南地,气凝西北天。关山悲蜀道,花鸟忆秦川。 天子何时问,公卿本亦怜。自哀还自乐,归薮复归田。 海屋银为栋,云车电作鞭。倘遇鸾将鹤,谁论貂与蝉。 莱洲频度浅,桃实几成圆。寄言飞凫舄,岁晏同联翩。
qín wàn   shū sān shí nián chén pān yǎn jiǎn shù   宿 qīng líng quán
xiáng qín míng   shòu guò qián rén qiě shì   zhuó hái mián
yáo wén péng zǎi   gāo nòng chéng xián xíng hái wén   tuō shén xiān
yǒu zhōng yào   wèi wài piān jiāng hǎo dào   dào yuǎn zhì zhān
xiāng láo   xiāng wàng fēng yān zuò chūn huā wǎn   lìng xuán
shuǐ dōng nán   níng 西 běi tiān guān shān bēi shǔ dào   huā niǎo qín chuān
tiān shí wèn   gōng qīng běn lián āi hái   guī sǒu guī tián
hǎi yín wèi dòng   yún chē diàn zuò biān tǎng luán jiāng   shuí lùn diāo chán
lái zhōu pín qiǎn   táo shí chéng yuán yán fēi   suì yàn tóng lián piān