玉声亭

唐代 郑损
世间泉石本无价,那更天然落景中。汉佩琮琤寒溜雨, 秦箫缥缈夜敲风。一方清气群阴伏,半局闲棋万虑空。 借问主人能住久,后来好事有谁同。
shì jiān quán shí běn jià   gèng tiān rán luò jǐng zhōng hàn pèi cóng chēng hán liū  
qín xiāo piāo miǎo qiāo fēng fāng qīng qún yīn   bàn xián wàn kōng
jiè wèn zhǔ rén néng zhù jiǔ   hòu lái hǎo shì yǒu shuí tóng