玉聲亭

唐代 鄭損
世間泉石本無價,那更天然落景中。漢佩琮琤寒溜雨, 秦簫縹緲夜敲風。一方清氣群陰伏,半局閒棋萬慮空。 借問主人能住久,後來好事有誰同。
shì jiān quán shí běn jià   gèng tiān rán luò jǐng zhōng hàn pèi cóng chēng hán liū  
qín xiāo piāo miǎo qiāo fēng fāng qīng qún yīn   bàn xián wàn kōng
jiè wèn zhǔ rén néng zhù jiǔ   hòu lái hǎo shì yǒu shuí tóng