玉声如乐

唐代 刘轲
玉叩能旋止,人言与乐并。繁音忽已阕,雅韵诎然清。 佩想停仙步,泉疑咽夜声。曲终无异听,响极有馀情。 特达知难拟,玲珑岂易名。昆山如可得,一片伫为荣。
kòu néng xuán zhǐ   rén yán bìng fán yīn què   yùn rán qīng
pèi xiǎng tíng xiān   quán yàn shēng zhōng tīng   xiǎng yǒu qíng
zhī nán   líng lóng míng kūn shān   piàn zhù wèi róng