玉聲如樂

唐代 劉軻
玉叩能旋止,人言與樂並。繁音忽已闋,雅韻詘然清。 佩想停仙步,泉疑咽夜聲。曲終無異聽,響極有餘情。 特達知難擬,玲瓏豈易名。崑山如可得,一片佇為榮。
kòu néng xuán zhǐ   rén yán bìng fán yīn què   yùn rán qīng
pèi xiǎng tíng xiān   quán yàn shēng zhōng tīng   xiǎng yǒu qíng
zhī nán   líng lóng míng kūn shān   piàn zhù wèi róng