瑜上人自灵石来,求鸣玉轩诗,会予断作语,

宋代 惠洪
道人去我久,书问且不数。 闻余窜南荒,惊悸日枯削。 安知跨大海,往反如入郭。 譬如人弄潮,覆却甚自若。 旁多聚观者,缩头胆为落。 僻居少过从,闲庭堕斗雀。 手倦失轻纨,扣门谁剥啄。 开关忽见之,但觉瘦矍铄。 立谈慰良苦,兀坐叙契阔。 谁持稻田衣,包此剪翎鹤。 远来殊可念,此意重山岳。 悃愊见无华,语论出棱角。 为余三日留,颇觉解寂寞。 忽然欲归去,破裓不容捉。 想见历千峰,细路如遗索。 相寻固自佳,乞诗亦不恶。 而余病多语,方以默为药。 寄声灵石山:“诗当替余作。” 便觉鸣玉轩,跳波惊夜壑。
dào rén jiǔ   shū wèn qiě shù
wén cuàn nán huāng   jīng xuē
ān zhī kuà hǎi   wǎng fǎn guō
rén nòng cháo   què shén ruò
páng duō guān zhě   suō tóu dǎn wèi luò
shǎo guò cóng   xián tíng duò dòu què
shǒu juàn shī qīng wán   kòu mén shuí zhuó
kāi guān jiàn zhī   dàn jué shòu jué shuò
tán wèi liáng   zuò kuò
shuí chí dào tián   bāo jiǎn líng
yuǎn lái shū niàn   chóng shān yuè
kǔn jiàn huá   lùn chū léng jiǎo
wèi sān liú   jué jiě
rán guī   róng zhuō
xiǎng jiàn qiān fēng   suǒ
xiāng xún jiā   shī è
ér bìng duō   fāng wèi yào
shēng líng shí shān     :“ shī dāng zuò  
biàn 便 jué míng xuān   tiào jīng