瑜上人自靈石來,求鳴玉軒詩,會予斷作語,

宋代 惠洪
道人去我久,書問且不數。 聞余竄南荒,驚悸日枯削。 安知跨大海,往反如入郭。 譬如人弄潮,覆卻甚自若。 旁多聚觀者,縮頭膽為落。 僻居少過從,閒庭墮斗雀。 手倦失輕紈,扣門誰剝啄。 開關忽見之,但覺瘦矍鑠。 立談慰良苦,兀坐敘契闊。 誰持稻田衣,包此剪翎鶴。 遠來殊可念,此意重山嶽。 悃愊見無華,語論出稜角。 為餘三日留,頗覺解寂寞。 忽然欲歸去,破裓不容捉。 想見歷千峰,細路如遺索。 相尋固自佳,乞詩亦不惡。 而余病多語,方以默為藥。 寄聲靈石山:「詩當替余作。」 便覺鳴玉軒,跳波驚夜壑。
dào rén jiǔ   shū wèn qiě shù
wén cuàn nán huāng   jīng xuē
ān zhī kuà hǎi   wǎng fǎn guō
rén nòng cháo   què shén ruò
páng duō guān zhě   suō tóu dǎn wèi luò
shǎo guò cóng   xián tíng duò dòu què
shǒu juàn shī qīng wán   kòu mén shuí zhuó
kāi guān jiàn zhī   dàn jué shòu jué shuò
tán wèi liáng   zuò kuò
shuí chí dào tián   bāo jiǎn líng
yuǎn lái shū niàn   chóng shān yuè
kǔn jiàn huá   lùn chū léng jiǎo
wèi sān liú   jué jiě
rán guī   róng zhuō
xiǎng jiàn qiān fēng   suǒ
xiāng xún jiā   shī è
ér bìng duō   fāng wèi yào
shēng líng shí shān     :「 shī dāng zuò  
biàn 便 jué míng xuān   tiào jīng