玉汝行颇遽以诗留之
云物荒荒苦未晴,客程惨惨易成惊。
家贫纵乏淹留具,意合能忘赋咏情。
底用飘然轻此去,未妨聊尔听流行。
年来已是乖离数,况复相逢俱老生。
yún
云
wù
物
huāng
荒
huāng
荒
kǔ
苦
wèi
未
qíng
晴
,
kè
客
chéng
程
cǎn
惨
cǎn
惨
yì
易
chéng
成
jīng
惊
。
jiā
家
pín
贫
zòng
纵
fá
乏
yān
淹
liú
留
jù
具
,
yì
意
hé
合
néng
能
wàng
忘
fù
赋
yǒng
咏
qíng
情
。
dǐ
底
yòng
用
piāo
飘
rán
然
qīng
轻
cǐ
此
qù
去
,
wèi
未
fáng
妨
liáo
聊
ěr
尔
tīng
听
liú
流
xíng
行
。
nián
年
lái
来
yǐ
已
shì
是
guāi
乖
lí
离
shù
数
,
kuàng
况
fù
复
xiāng
相
féng
逢
jù
俱
lǎo
老
shēng
生
。