渔人得巨鳖鬻于市赎而放之戏为此诗

清代 成鹫
我生不乐逢伏羲,网罟既设发杀机。潜虽伏矣身亦危,绝流竭泽靡孑遗。 鱼虾蟹蛤由取携,朝市晚市肩相挤。中有巨物非等夷,状类覆釜圆筲箕。 缩项帖尾蒙絷维,舍身判命供烹炊。市人过之咸朵颐,磨刀霍霍争先施。 垂手入廛僧所稀,偶来乍见心酸悲。谛观乃是大鳖龟,脱渊失水虫蚁欺。 大似大人罹世羁,壮志消磨神力衰。扬眉吐气今低垂,大声疾呼天不知。 丹砂可点金可挥,为君聊作续命丝。施劳伐善吾岂为,相怜同病须同归。 世人所重毛与皮,穹窿躯壳徒支离。五管在背喙在肌,介而不武顽且痴。 不堪钻灼通幽微,吉凶悔吝惭先几。随波逐浪能几时,俯首听命于造物之小儿。 非不枵然大也,吾为其无用而故弃之。
shēng féng   wǎng shè shā qián suī shēn wēi jué   liú jié jié    
xiā xiè yóu xié   cháo shì wǎn shì jiān xiāng zhōng yǒu fēi děng zhuàng   lèi yuán shāo    
suō xiàng tiē wěi méng zhí wéi   shě shēn pàn mìng gōng pēng chuī shì rén guò zhī xián duǒ   dāo huò huò zhēng xiān shī    
chuí shǒu chán sēng suǒ   ǒu lái zhà jiàn xīn suān bēi guān nǎi shì biē guī tuō   yuān shī shuǐ chóng    
shì rén shì   zhuàng zhì xiāo shén shuāi yáng méi jīn chuí   shēng tiān zhī    
dān shā diǎn jīn huī   wèi jūn liáo zuò mìng shī láo shàn wèi xiāng   lián tóng bìng tóng guī    
shì rén suǒ zhòng máo   qióng lóng 窿 qiào zhī guǎn zài bèi huì zài jiè   ér wán qiě chī    
kān zuàn zhuó tōng yōu wēi   xiōng huǐ lìn cán xiān suí zhú làng néng shí   shǒu tīng mìng zào zhī xiǎo ér    
fēi xiāo rán   wèi yòng ér zhī