漁人得巨鱉鬻於市贖而放之戲為此詩

清代 成鷲
我生不樂逢伏羲,網罟既設發殺機。潛雖伏矣身亦危,絕流竭澤靡孑遺。 魚蝦蟹蛤由取攜,朝市晚市肩相擠。中有巨物非等夷,狀類覆釜圓筲箕。 縮項帖尾蒙縶維,捨身判命供烹炊。市人過之咸朵頤,磨刀霍霍爭先施。 垂手入廛僧所稀,偶來乍見心酸悲。諦觀乃是大鱉龜,脫淵失水蟲蟻欺。 大似大人罹世羈,壯志消磨神力衰。揚眉吐氣今低垂,大聲疾呼天不知。 丹砂可點金可揮,為君聊作續命絲。施勞伐善吾豈為,相憐同病須同歸。 世人所重毛與皮,穹窿軀殼徒支離。五管在背喙在肌,介而不武頑且痴。 不堪鑽灼通幽微,吉凶悔吝慚先幾。隨波逐浪能幾時,俯首聽命於造物之小兒。 非不枵然大也,吾為其無用而故棄之。
shēng féng   wǎng shè shā qián suī shēn wēi jué   liú jié jié    
xiā xiè yóu xié   cháo shì wǎn shì jiān xiāng zhōng yǒu fēi děng zhuàng   lèi yuán shāo    
suō xiàng tiē wěi méng zhí wéi   shě shēn pàn mìng gōng pēng chuī shì rén guò zhī xián duǒ   dāo huò huò zhēng xiān shī    
chuí shǒu chán sēng suǒ   ǒu lái zhà jiàn xīn suān bēi guān nǎi shì biē guī tuō   yuān shī shuǐ chóng    
shì rén shì   zhuàng zhì xiāo shén shuāi yáng méi jīn chuí   shēng tiān zhī    
dān shā diǎn jīn huī   wèi jūn liáo zuò mìng shī láo shàn wèi xiāng   lián tóng bìng tóng guī    
shì rén suǒ zhòng máo   qióng lóng 窿 qiào zhī guǎn zài bèi huì zài jiè   ér wán qiě chī    
kān zuàn zhuó tōng yōu wēi   xiōng huǐ lìn cán xiān suí zhú làng néng shí   shǒu tīng mìng zào zhī xiǎo ér    
fēi xiāo rán   wèi yòng ér zhī