玉泉院前亭上睡觉将治行而黄翁已遣僮以骊相

宋代 王履
虚亭梦初断,落日在林杪。 行縢草屦正经营,山口宏声递空杳。 亭边引领感相慰,君意何多世何少。 掀髯岸帻掉鞅出,淡淡荒烟送归鸟。 玉川吃茶尚生两腋之清风,何况吾胸满贮三峰之大好。 不妨吐出与君看,但恐君家容不了。
tíng mèng chū duàn   luò zài lín miǎo  
xíng téng cǎo zhèng jīng yíng   shān kǒu hóng shēng kōng yǎo  
tíng biān yǐn lǐng gǎn xiāng wèi   jūn duō shì shǎo  
xiān rán àn diào yāng chū   dàn dàn huāng yān sòng guī niǎo  
chuān chī chá shàng shēng liǎng zhī qīng fēng   kuàng xiōng mǎn zhù sān fēng zhī hǎo  
fáng chū jūn kàn   dàn kǒng jūn jiā róng liǎo