予顷还自海外夏均父以襄阳别业见要使居之后六年均父谪祁阳酒官余自长沙往谢之夜语感而作

宋代 释德洪
一昨游京华,坏裓变尘土。思归念云山,夜梦亦成趣。 故人骤登庸,时时宿西府。如鸟得所栖,倦适忘飞去。 从中奇祸作,失声惊破釜。三年王海南,放意吐佳句。 归来骇丛林,冠巾呵佛祖。突兀刺世眼,所至遭背数。 夫子独凛然,高谊照寰宇。哀怜欲收拾,奋髯排众怒。 岂惟子义世,独有孔文举。此恩无陈鲜,岁月有今古。 朅来湘楚游,坐阅六寒暑。今年中秋夕,水宿青蘋渚。 谁持一纸书,剥啄叩蓬户。呼灯得款识,扶床喜而舞。 开书有新诗,喜事遽如许。丽如春湖晓,月映蔷薇露。 笔力回春工,彷佛失风度。湘江三百里,款段沿江路。 岳色满征鞍,疾驱那敢顾。朝来真见之,了非梦时遇。 堂堂千人英,要是干国具。龙蛇吁莫测,涔蹄聊蹇寓。 道固有晦显,会看跨云雨。天下张荆州,四海陈合浦。 当时寂寞滨,皆获陪杖屦。今又从公游,楚山更佳处。 诗成倚峿台,天风吹笑语。
zuó yóu jīng huá   huài biàn chén guī niàn yún shān   mèng chéng    
rén zhòu dēng yōng   shí shí 宿 西 niǎo de suǒ juàn   shì wàng fēi    
cóng zhōng huò zuò   shī shēng jīng sān nián wáng hǎi nán fàng   jiā    
guī lái hài cóng lín   guàn jīn shì yǎn suǒ   zhì zāo bèi shù    
lǐn rán   gāo zhào huán āi lián shōu shí fèn   rán pái zhòng    
wéi zi shì   yǒu kǒng wén ēn chén xiān suì   yuè yǒu jīn    
qiè lái xiāng chǔ yóu   zuò yuè liù hán shǔ jīn nián zhōng qiū shuǐ   qīng 宿 píng zhǔ    
shuí chí zhǐ shū   zhuó kòu péng dēng kuǎn zhì   chuáng ér    
kāi shū yǒu xīn shī   shì chūn xiǎo yuè   yìng qiáng wēi    
huí chūn gōng   páng shī fēng xiāng jiāng sān bǎi kuǎn   duàn yán jiāng 沿    
yuè mǎn zhēng ān   gǎn zhāo lái zhēn jiàn zhī le   fēi mèng shí    
táng táng qiān rén yīng   yào shì gàn guó lóng shé cén   liáo jiǎn    
dào yǒu huì xiǎn   huì kàn kuà yún tiān xià zhāng jīng zhōu   hǎi chén    
dāng shí bīn   jiē huò péi zhàng jīn yòu cóng gōng yóu chǔ   shān gèng jiā chǔ    
shī chéng 峿 tái   tiān fēng chuī xiào