雨晴渡关二首

宋代 宗泽
燕北静胡尘,河南濯我兵。 风云朝会合,天地昼清明。 泣涕收横溃,焦枯赖发生。 不辞关路远,辛苦向都城。 荡涤真成快,氛霾不敢阴。 万花恩泽了,二麦宠光深。 地势胆仙掌,河源识帝心。 马头迎霁色,诗句日边寻。
yàn běi jìng chén   nán zhuó bīng
fēng yún zhāo huì   tiān zhòu qīng míng
shōu héng kuì   jiāo lài shēng
guān yuǎn   xīn xiàng chéng
dàng zhēn chéng kuài   fēn mái gǎn yīn
wàn huā ēn le   èr mài chǒng guāng shēn
shì dǎn xiān zhǎng   yuán shí xīn
tóu yíng   shī biān xún