余庆出游夜归

宋代 陆游
杖藜寻胜惬幽情,芒屦如飞病体轻。 迎客野梅才半吐,避人山雉尚徐行。 东溪水落滩声壮,南岭云酣雪意成。 薄暮归来僧已定,佛龛独对一灯明。
zhàng xún shèng qiè yōu qíng   máng fēi bìng qīng  
yíng méi cái bàn   rén shān zhì shàng xíng  
dōng shuǐ luò tān shēng zhuàng   nán lǐng yún hān xuě chéng  
guī lái sēng dìng   kān duì dēng míng