雨晴

宋代 陆游
闲曳枯筇自在行,曲廊小阁赏新晴。 幽禽叶底吟风久,残雨枝间照日明。 茶映盏毫新乳上,琴横荐石细泉鸣。 亦知老健终难恃,且复萧然得此生。
xián qióng zài háng   láng xiǎo shǎng xīn qíng  
yōu qín yín fēng jiǔ   cán zhī jiān zhào míng  
chá yìng zhǎn háo xīn shàng   qín héng jiàn shí quán míng  
zhī lǎo jiàn zhōng nán shì   qiě xiāo rán shēng